Thuốc Chữa Bệnh Tim Mạch

Thuốc tốt cho người cao tuổi!!!


Thuốc Chữa Bệnh Tim Mạch

Nhật ký : 7 NGÀY LY THÂN

Nhật ký : 7 NGÀY LY THÂN
p2: GƯƠNG VỠ LẠI LÀNH
Link P1: https://www.facebook.com/thao.xu1987/posts/10207226418178178
Một đêm thức trắng với ngổn ngang dày vò
Rút cuộc mình muốn gì? Chia tay ư? Nói thì dễ đấy, nhưng còn bố mẹ, còn con, còn tình yêu…thì sao
Ờ, mà cái lúc đã mệt mỏi rồi thì mọi thứ chẳng còn ý nghĩa gì cả.
Tình yêu không thắng nổi hiện thực, không vượt qua đc áp lực…mọi thứ chỉ chực có cơ hội để vụn vỡ
Tôi nhắn tin cho người bạn cũ. Ngừoi đã chứng kiến tình yêu của chúng tôi ngày còn son trẻ.
Tôi mang tất cả những gì giấu kín trong lòng xả vào từng câu chữ với nó.
Con bạn chỉ nghe mà không biết phải khuyên nhủ thế nào. Bởi có lẽ mọi lời khuyên lúc này với thứ cố chấp, như con thú bị thương như tôi đều vô nghĩa.
Tôi có thể cho rất nhiều người sự thấu hiểu, còn chuyện của bản thân lại hoàn toàn bế tắc .
Chẳng ngọt ngào nào kéo dài được mãi mãi. Bàn tay từng nắm chặt tay tôi cùng câu nói ấm áp ngày xưa rằng: Có anh ở đây , mọi thứ sẽ ổn thôi. Đã không còn đc nghe. Thay vào đấy là sự buông bỏ, bất cần…
Đàn ông hay đàn bà, trong hôn nhân, ai chịu đựng nhiều hơn không quan trọng. Bởi rút cuộc cũng chỉ là giành cho hai chữ gia đình. Nhưng ai là người chịu thay đổi chịu hy sinh, chịu nỗ lực sống tốt mới là đáng để trân trọng và tiếp tục. Dường như tôi không còn nhận thấy điều ấy ở cả hai chúng tôi.
Ai cg có so đo thiệt hơn. Bởi suy cho cùng chúng ta cg vẫn chỉ là con người, có cảm xúc, không phải bậc thánh nhân để có thể vị tha đc tất cả.
Anh muốn tôi tha thứ cho những người xung quanh anh.
Tôi lại muốn họ nhận lỗi.
Nhưng cả hai đều ko đạt được sự cưỡng cầu, đến mức nghi kỵ nhau. Và rồi cứ thế không còn vô tư yêu thương nữa
Tôi biết chứ, biết vì sao cuộc sống đột nhiên đứt gãy. Nhưng vẫn chưa tìm cho mình đc lý do để cam tâm .
Ngày thứ 2
Tôi nhận đc tin nhắn của đứa bạn:
– Mày biết không, mẹ tao nói với tao rằng: Trên đời này chồng hay con rồi cũng có lúc bỏ mình mà đi, chỉ có bản thân mình là không bao giờ từ bỏ mình . Sống không vì mình trời tru đất diệt. Mày hãy sống cho bản thân mày đi.
– Uh mày ah. Nhưng có phải tao cũng quá đáng phải không mày. Tao chửi, tao mắng thậm tệ. Gần như tao ko thể kiềm đc nữa. Cảm xúc cứ như muốn ngấu nghiến giết người vậy m ah
– Uh, chẳng ai đúng hoàn toàn, cũng chẳng ai sai hoàn toàn. Cứ tạm xa nhau đi mày ạ. Lúc này có ở gần cũng chẳng thể làm gì đc. Có khi còn tệ hơn
Tôi nhìn lại mình trong gương, mặt mũi hốc hác. Mụn mọc quanh cằm. Không nhận ra nổi mình. Tự thấy thật ngu ngốc, khi đến bản thân mình còn không thể yêu thương mình thì đòi hỏi ai.
Và rồi tôi gác lại mọi việc, gọi taxi đến spa. Tôi thử sống như tôi luôn khuyên nhủ người khác : Khi buồn hãy đi làm đẹp, hãy xốc lại bản thân.
Trên xe, chẳng biết vô tình hữu ý thế nào, lái xe bật Ngốc của Hương Tràm : “Em cũng chỉ là con gái thôi…mạnh mẽ hay là ngốc đây. ”
Tự dưng khóc ngon lành trên xe.
Bất giác như một thói quen, khóc lại gọi cầm máy ấn số anh.
Máy báo bận vì anh đã chặn tất cả liên lạc từ tôi.
Ờ cũng may, vì nếu không có lẽ tôi đã gào lên chửi bới tiếp, hay tệ hơn là lại yếu đuối làm hoà với anh rồi.
Bản chất của một con mèo là vậy mà.
Lúc giận dữ có thể giơ nanh mua vuốt cào xé mọi thứ, nhưng rồi chỉ cần một chút yếu mềm thôi cũng co tròn lại ngoan ngoãn. Chỉ là người hiểu nó đã không còn muốn dỗ dành , âu yếm nó nữa mà thôi!
Giành một buổi cho spa, lượn lờ, tâm trạng cũng chẳng thể khá hơn.
Mà thực ra khi đau, đến sống người ta còn chẳng ham huống chi những thứ phù du như sắc đẹp.
Kể cũng hài hước đối với một người chuyên tư vấn làm đẹp như tôi. Luôn khuyên và yêu cầu người khác phải chú ý đến bản thân thì chính mình còn chưa thể thực hiện được. Đời nó ngang trái vậy đấy .
Tôi gọi điện cho mẹ chồng, hỏi thằng bé con đi học về chưa. Nghe giọng bà, có vẻ bà biết chuyện hai đứa.
Bởi chắc chắn bà p hỏi vì sao con trai bà bỏ về bên đấy, và không về chỗ vợ con. Nhưng bà không hỏi gì, không tỏ vẻ thắc mắc gì.
Tôi đã nghĩ đến điều tiêu cực nhất. Có lẽ họ muốn vậy… Tôi kết thúc cuộc gọi và nhắn tin cho bà
– Mẹ ah, con với anh Minh không sống với nhau được nữa. Con sẽ thu xếp mọi chuyện sớm rồi rời khỏi nơi đây
Tin nhắn đi không có lời đáp lại . Có thể bà không tin, cũng có thể anh đã nói trước với bà về chuyện này. Cũng chẳng sao cả, bởi có khuyên can gì chí mình cũng đã vậy rồi.
Buổi tối về phòng, con lại đòi bố. Tôi nhờ đứa em nhắn anh lên đón con về dưới đấy một chút. Dù có vứt bỏ nhau cũng phải để con đủ tình cha mẹ.
Bột bện bố, chiều về lại mong bố. Rồi anh cg lên đón con. Tôi tránh mặt. Con líu ríu gọi bố
– Bố ơi, đi chơi nhá nhá. Mẹ ơi, mẹ đi hông hả??
Tôi trả lơi con :
– Mẹ bận làm, bố va con đi nhá nhá
Vậy là con tin, ôm cổ bố cười sướng
Anh bế Bột nựng con vài lời rồi cũng nhanh chóng lãng đi.
Vừa ngọt ngào đến thế, khẽ quay lưng đã thành xa lạ.
Tôi gọi điện cho đứa em tìm phòng trước để cbi rời đi. Tính toán mọi bước . Uh vậy thôi, một khi không thể nhìn nhau mà cười hoà một cái, thì trong tim đã không thể chung nhịp nữa rồi.
Đường dài thế, đi được một đoạn đã nản, lấy sức đâu hẹn nhau ở cuối đường.
Có tin nhắn đến, là số của anh:
– Mẹ tôi nói đúng, tôi nhu nhược quá nên lâu nay để cô đè đầu cưỡi cổ. Cứ sống thế này đi. Lát tôi mang con về. Không phải nhắn lại !
Ồ, ra là vậy. Tôi đã hiểu vì sao bà nội lũ trẻ im lặng. Bởi bà nghĩ con trai bà bị tôi đè đầu cưỡi cổ. Tôi nhắn lại cho anh lạnh lùng
– Ừ, vậy đi. Đủ rồi đấy. Sau tất cả tôi chỉ là người như vậy trong mắt anh. Ok đi anh. Những gì tôi đã làm cho anh xem như ân tình trả đủ. Tôi cg ko còn gì hối tiếc, ân hận…
Nói đi nói lại cũng chỉ toàn lời nghiệt ngã. Moi móc nhau để tranh giành phần đúng.
Tôi gọi điện cho mẹ- bà ngoại bọn trẻ, hơn lúc nào hết tôi cảm thấy cô đơn đến cùng đường. Mọi thứ như chống lại mình
– Mẹ ơi, con mệt lắm. Thực sự là con rất mệt. Mẹ đừng buồn, con sẽ đi, xin mẹ đừng cảm thấy mất mặt nhé.
Mẹ im lặng một lúc nghe tôi khóc, rồi hỏi :
– Con có nhớ con viết gì trong sách của con không . Con không nhớ nhưng mẹ nhớ lắm đấy : Khi muốn từ bỏ điều gì hãy nhờ về lý do khiến con bắt đầu. Nếu không thể nữa, thì con hãy quyết định nhé .
Lý do khiến tôi bắt đầu ư? Là anh, là những ngọt ngào của anh.
Anh sẵn sàng bảo vệ tôi trước tất cả mọi điều.
Còn bây giờ ngay cả khi người ta chỉ vào mặt tôi nói những lời cay độc sau khi đã dồn tôi vào chỗ khó, người ta xem thường mọi sự vun vén củ tôi, thì anh chỉ im lặng. Anh tìm đến rượu để quên hiện thực, mặc xác tôi phải cố tỉnh táo để tháo gỡ mọi chuyện.
Tôi từng nói với anh:
– Em chưa hề lo cho riêng em điều gi. Mọi thứ em chỉ mong con và anh bình yên, em chưa bao giờ tính toán điều gì cho bản thân. Em dồn hết cho anh và con. Em chỉ cần anh về với em thôi. Vậy là đủ rồi
Tôi từng than thở với anh :
– Em mệt quá chồng ah. Đóng hết hàng, tư vấn hết ngàn lượt khách, nhiều khi em bị ngáo luôn ấy. Rồi đến tiệm bánh. Mọi thứ em không lo thì ai lo. Nên em mệt lắm ấy.Nhưng chỉ cần hết giờ làm , anh gọi bảo anh đang về là em lại khoẻ re. Nên chồng chịu khó sắp xếp việc về nhá. Đừng ham chơi nữa nhá
Anh hứa sẽ theo lời tôi,Nhưng anh quên nhanh lắm. Anh thích là anh ở lại chén chú chén anh, bạn bè đồng chí. Mặc tôi năn nỉ ỉ ôi.
Tại sao trách nhiệm và yêu thương lại chuyển từ tự nguyện sang cưỡng cầu, van xin.
Dần dần tôi chán nản, tôi cục cằn, và tôi biến thành người đàn bà chua choa, hỗn láo, rồi nó thành cái cớ cho mọi chuyện !
Tôi cũng muốn được thoải mái bỏ mặc tất cả. Nhưng nghỉ 1 ngày lại sợ ngày mai sẽ khó khăn thêm.
Mà thôi mặc xác mọi thứ. Quá khứ đẹp đẽ cũng chỉ còn là giấc mộng . Mở mắt ra rồi, xem đi, không ai bên cạnh ! Chỉ có thể mạnh mẽ lên thôi không còn cách nào khác .
10h anh đưa con về, lúc trở ra con khóc, khóc như con biết bố và mẹ sắp chia tay vậy. Tôi chủ động yêu cầu
– Anh ở lại ngủ vs con. Tôi qua phòng bên cạnh. Đừng làm con sợ.
Rồi anh ôm cho Bột ngủ. Ở phòng bên cạnh, đêm tĩnh đến mưc tôi nghe đủ từng tiếng thở dài của anh…
Tôi biết anh bị đả kích, tôi biết anh đứng giữa bên tình bên hiếu nghĩa. Nhưng tôi mệt mỏi với sự cầu toàn và quá yếu mềm của anh.
Tôi càng mệt với ý nghĩ nơi anh rằng : Tôi giỏi rồi, tôi có tiền rồi nên tôi khinh anh…
Đấy là sự xúc phạm. Dù là vô tình hay cố tình cũng không thể nào đối xử với tôi như thế. Con người tôi anh là người hiểu rõ nhất.
Buối sáng thức dậy, anh đã về đi làm từ sớm. …
Ngày thứ 3, thứ 4, thứ 5, thứ 6 …
Mọi thứ cứ nặng nề như thế.. Ngột ngạt, đau đớn. Anh ở lại cơ quan luôn . Chắc vì ở lại con sẽ không đòi bố.
Chúng tôi im lặng rời xa dần
Tôi đã hoàn tất gần như mọi thứ cho một cuộc chia ly vô tận.
Tôi muốn đến như nào, đi như vậy, không tranh giành, không đòi hỏi…Đứa bạn nó nói :
– Mày không cần p cao thượng vậy đâu. Rồi chỉ vài ngày thôi, mày sẽ thấy mọi sự từ bỏ của mày con khác sẽ hưởng. M đừng nghĩ ngừoi ta nuối tiếc mày. Đời này bạc lắm, không như tiểu thuyết mày đọc đâu. M tỉnh đi ..
Ờ, sao cũng đc. Miễn là lòng tôi thấy thanh thản là được thôi
Mẹ gọi điện cho tôi, mẹ nói mẹ vừa gặp thầy. Mẹ xem cho tôi một quẻ. Thầy nói rằng: Tôi nóng giận quá át cả tình . Thực ra tôi còn lo ,còn yêu nhiều lắm. Chỉ là cảm giác bị mất phương hướng dẫn đến lao tâm, lao lực rồi chuyện nhỏ hoá chuyện to, chuyện to hoá giông bão. Chỉ cần bình tâm lại, mọi chuyện sẽ ổn. Duyên còn nặng lắm chưa dứt được đâu
Tôi cười: mẹ cứ xem linh tinh. Con biết mình thế nào mà
Mẹ thở dài . Cúp máy
Buổi trưa ngày thứ 7, ông nội bọn trẻ gọi điện cho tôi
– Con đang đâu đấy, bố có chuyện muốn nói
– Vâng con đang ở nhà, bố nói đi đi con nghe ạ
– Bố biết thời gian này rất khó khăn với tất cả. Bố cũng đang cố gắng lo cho cả nhà. Qua hạn này rồi sẽ ổn cả thôi con ah. Vợ chồng có gì nhẹ nhàng bảo nhau. Hôm nay bố mới nghe mẹ nói. Mấy hôm nay thằng Minh không về ah con..
– Không bố ạ. Con cũng quyết định rồi. Bọn con không ở với nhau đc nữa. Con xin lỗi bố. Là con bất hiếu…
– Con cứ từ tư, tối bố về nói chuyện tiếp. Giờ cứ ở yên đấy , đừng đi đâu mà thiệt thân con ạ…
Rồi ông tắt máy. Tối hôm ấy, là cuối tuần, Bột biết bố sẽ về nên lại cầm máy gọi. Số bị chặn. Con gọi mãi không được, lại oà khóc. Khóc nức nở :
– Mẹ ơi, đi bố Minh nha nha mẹ. Bố Minh , Bố Minh.
Nghĩ rằng, rồi mai thôi hai mẹ con sẽ rời đi. Anh Khánh ở lại với Bố. Tôi ứa nước mắt theo con. Tôi lấy máy đứa em gọi cho anh
– Anh qua chơi với con 1 lát. Nó đòi anh.
Anh trả lời:
– Anh đang ngoài cổng đây rồi. Hút điếu thuốc xong anh vào
– …
Tôi không hiểu anh ở đấy từ bao giờ và có chuyện gì.
Lúc sau anh bước vào, ôm lấy con nựng :
– Bố yêu Bột lắm. Bột ở lại với bố nhá nhá.
Tôi tránh ra ngoài. Anh đặt con xuống giường kéo tôi lại:
– Anh muốn nói chuyện với em
– Chúng ta không còn gì để nói cả
Anh im lặng. Cả tôi cũng im lặng.
Anh gầy đi nhiều, tôi quay nhanh mặt đi. Tôi biết mình còn yêu anh nhiều lắm. Nhưng sự mệt mỏi, sân si, hằn học làm tình yêu không vượt qua nổi.
Rồi con ngủ lúc nào không biết. Tôi vào trong, nằm ghé bên cạnh con, anh ở phía ngoài.. . Lòng nghĩ sẽ là đêm cuối cùng chúng tôi ở bên nhau. Nhìn khuôn mặt mệt mỏi của anh và con giống hệt nhau. Tôi thở dài nằm xuống:
– Anh uống hết thuốc dạ dày chưa. Hết thì gửi đơn nhờ người ta lấy cho
– Anh uống hết rồi.
Rồi anh đưa tay vươn qua đầu tôi xoa xoa tóc :
– Em mệt lắm phải không. Anh cũng vậy. Mình đừng thế này nữa đc không em
– ….
– Em đừng cay cú với anh nữa. Anh biết mọi thứ em phải chịu. Hãy hiểu cho anh. Anh thực sự rất buồn và bất lực. Cảm giác này em không hiểu đc đâu. Cảm giác đứng giữa mọi chuyện mà không biết làm gì cho đúng nó khổ sở lắm em ak.
– ….
– Em biết cả tuần qua anh nhớ em như nào không. Anh chặn số vì anh biết nếu ko chặn em sẽ còn nhắn tin chửi anh nhiều hơn nữa. Anh hiểu tính em. Còn có thể xả, em còn nói đến mãi mãi.. anh sẽ không chịu được mà lại sẽ cay độc với em. Đi làm anh soi camera quán cả ngày chỉ để đợi em lên quán để nhìn thấy em. Anh gọi điện cho mợ, để biết em đang làm gì. Anh cũng khó chịu lắm lắm. Nhưng anh không biết p nói từ đâu. Gặp nhau thì sẽ lại cãi nhau. Anh muốn em có thời gian bình tĩnh. Một tuần vậy là đủ rồi
– …..
– Cũng là anh có lỗi. Nhưng em cũng nghĩ xem: Cứ cảm thấy không ổn chuyện gì em lại nặng lời với anh. Anh cũng ức cũng chán lắm. Nên lúc ấy cg chỉ cố moi móc câu gì thật ức để em tức mà thôi. Chúng mình ai cũng có sai có đúng. Lúc nãy bố cũng chửi anh nhiều lắm rồi. Mình đừng thế này nữa nhé. Anh xin lỗi
Rồi anh chuyển sang bên này, ôm lấy bờ vai đang rung lên của tôi. Anh hỏi :
– Vợ có nhớ anh không?
– Có …
Tôi trả lời trong tiếng nấc
Mọi thứ giận dữ, mọi sân si, mọi kế hoạch trước đấy đã gần như chưa từng tồn tại
– Anh xin lỗi . Lại đây anh ôm vợ ngủ. Vợ không phải nói gì nữa. Anh hiểu hết mà. Anh sẽ cố gắng để em yên tâm nhé ! Em hãy bỏ qua và tha thứ hết đi em. Được không em ?!!!
Hơi thở quen thuộc nơi anh cứ dần cuốn tôi sát lại gần hơn. Rồi tôi khóc như một đứa trẻ, khóc nức nở …
Một cái ôm xiết chặt giữ lấy yêu thương từ hai phía …
Tôi chẳng biết phải gọi đây là gì. Có lẽ đó nằm trong những giông bão mà tôi thường nói về cái giá cho cái nắm tay lúc về già?!!
Rút cuộc tôi vẫn chỉ là một ngừoi đàn bà. Mà đàn bà dù có mạnh mẽ, gân guốc đến bao nhiều vẫn sẽ cần một nơi ấm áp để dựa vào. Dù chỉ là để nâng đỡ tâm hồn quá nhạy cảm ấy mà thôi
Và rồi rút cuộc người bị ta oán hận không có đau khổ, mà chính ta mang lòng oán hận sau cùng lại thương tích khắp người.
Có những cuộc sống hôn nhân nhìn chung là hạnh phúc, hoặc thực ra để đạt được cái gọi là hạnh phúc trong mắt người khác đó thì họ phải trả giá rất nhiều
Như chúng tôi vậy !


38 Opinions

  • Nhữ Thị Thảo said:

    Sáng rùi mới dám kể lại
    Nếu nó tối thui Thảo sẽ ỉm di mãi mãi

    Reply
    • Vũ Oanh said:

      Em giống chị, dù có cay cú bực tức chồng thế nào, mắng chửi thậm tệ nhưng chỉ cần 1 cái ôm chặt của hắn là mọi chuyện tan biến hết, tưởng mình mạnh mẽ hóa ra lại rất yếu đuối

      Reply
  • Cẩm Vân said:

    tui ghét mấy người như này lắm, ghét luôn cả bản thân tui, ko hiểu vì sao một cái ôm lại có thể xó tan hết mọi cái, trong khi cách đó mấy giây tui nghĩ nếu nó tiến tới tui sẽ giết ngay lập tức

    Reply
  • Duc Binh An said:

    Tuonglam Cao

    Reply
  • Hoang Uyen said:

    Ko hỉu sao đọc xong bất giác nước mắt lại tự rơi 1 cách vô thưởng vô phạt.
    Có gia đình rồi nên mọi suy nghĩ sẽ khác, k phải như hồi còn trẻ mà bồng bột ưa làm gì thì làm. Lúc ấy tự khắc biết đâu là đúng, k chỉ riêng cho mình mà còn cho cả 2, và nhất là cho con, cho mối ràng buộc duy nhất nhưng lại thiêng liêng nhất của 2 vợ chồng.
    Cảm ơn bạn vì câu chuyện k chỉ của riêng ai, nó lun hiện hữu trong đời sống hôn nhân mỗi người. Chỉ là tùy cách xử sự, tùy mỗi cảm nhận, tùy hành động của mình lúc ấy để con thuyền hạnh phúc này sẽ trôi đi đâu mà thôi.

    Reply
  • Nhữ Thị Thảo said:

    Cứ qua 1 đợt giông này lại có một con bão khác
    Hôn nhân giống như cuộc chiến
    Mà phụ nữ chúng ta là người chiến sĩ luôn trong tinh thế tiến thoái lưỡng nan

    Reply
    • Nguyệt Hằng said:

      Em thích bọn mình là phù thuỷ hơn. Biến giông bão thÀnh gió to. Gió to thành gió nhỏ. Gió nhỏ hoá hư không chị à

      Reply
  • Ha Tran said:

    Rất rất đồng cảm em à. Nhưng vì bố mẹ vì con cái và hơn tất cả là vì tình yêu vẫn còn . Hãy buông bớt muộn phiền khi có thể và hãy trân trọng những gì mình đang có. Tuy trong cuộc mình thấy mình bất hạnh nhưng nhìn ra xã hội thì mình lại là sự ngưỡng mộ và thiết tha của bao người. K có gì toàn vẹn cả . Chúc em mãi hp

    Reply
  • Thanh Hằng said:

    Thân phận đàn bà s mà đầy sóng gió vậy, yếu mềm thì bị chỉ trích, mạnh mẽ thì bị sân si, chúc c va gd bão hóa thành gió cuốn đi, để lại những nụ cười và hp c nhé

    Reply
  • Nhi Wright said:

    Ủa r cuối cùng ai tìm iPhone của ổng?????

    Reply
    • Nhữ Thị Thảo said:

      Bột nghịch máy ấn tìm lúc ko có mạng. Xong lúc vào chỗ có mạng nó mới phát tín hiệu :))

      Reply
  • Nhữ Thị Thảo said:

    C đang rồ biết sai r nhưng vẫn cố chửi

    Reply
  • Hà Minh said:

    Đọc điKiên Nguyễn

    Reply
  • Trương Đình Lộc said:

    Tuyệt vời quá chị ơi, cả anh Minh nữa, anh đáng để e và nhiều ng đàn ông học hỏi đấy. ❤

    Reply
  • Trương Đình Lộc said:

    Hiếm có ng đàn ông nào mà ngồi nhịn lại để nói với vk những lời đó đâu chị ơi. Thường vì cái tôi quá lớn, chả ai chịu xin lỗi ai,thành ra tan tành hết. Chị nóng nhưng a dịu đc chị là điều đáng học mà. Hihi

    Reply
  • Kelsey Pham said:

    Tuấn Anh Nguyễn Hoàng phần 2, đọc phần 1 trước

    Reply
  • Thanh Hằng said:

    Dạ, xog r nghi lai ôi mình thật phi thường c nhỉ hehe

    Reply
  • Kelsey Pham said:

    Đọc đi, truyện hàng trăm chương còn đọc đc

    Reply
  • Manhdung Truong said:

    Tìm nhung cuốn sách cua chi viết ô đâu co vay

    Reply
  • Hồng Hương said:

    Thay Đổi đọc đi hay này 😀

    Reply
    • Thay Đổi said:

      Thấy mình trong đó,,buồn hơn cả đứa viết ấy :(( nhưng đúng đàn bà cũng chỉ là đàn bà, tự đem lại đau khổ cho mình rồi lại tự xoa dịu mà thôi. Buồn lắm ấy :;((((

      Reply
  • Hồng Hương said:

    Đọc phần 1 chưa?

    Reply
  • Thay Đổi said:

    Chửa

    Reply
  • Thay Đổi said:

    Chắc cũng giống nhà tớ :))

    Reply
  • Hồng Hương said:

    K giống lắm nhưng đọc truyện của chị này thấy hay

    Reply
  • Thay Đổi said:

    Hồng Hương phần 1 đâu? Tag đi

    Reply
  • Moon Princess said:

    Nguyen Viet Manh

    Reply
  • Bùi Ngọc Xuân said:

    Hoa Liên Hoa

    Reply

Share opinions

*

*


You may use these HTML tags and attributes to empatize your opinion:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>