Thuốc Chữa Bệnh Tim Mạch

Thuốc tốt cho người cao tuổi!!!


Thuốc Chữa Bệnh Tim Mạch

TỪ “THỦ DÂM” ĐẾN “KHỔ DÂM VĂN HOÁ”

TỪ “THỦ DÂM” ĐẾN “KHỔ DÂM VĂN HOÁ” – HÀNH TRÌNH VÀI CHỤC NĂM “NGƯỜI VIỆT” NÓI VỀ CHÍNH MÌNH.
CHUYỆN “THỦ DÂM VĂN HÓA”
Ngay trong máu lửa của cuộc chiến tranh Việt Nam (1955-1975), tinh thần dân tộc chủ nghĩa dâng cao ở cả hai miền Nam – Bắc. Và trong cơn say của chủ nghĩa dân tộc, trí thức cả hai miền không ngừng nói về những giá trị cao đẹp, ngợi ca “người Việt Nam” bằng tất cả những mỹ từ có thể tìm thấy trong từ điển.
Ở miền Bắc, người ta ca ngợi giá trị công dân – xã hội, chủ nghĩa yêu nước, đặt trọng tâm vào xây dựng “con người Việt Nam xã hội chủ nghĩa”. Họ gắn chặt những phẩm chất của người Việt Nam, lịch sử Việt Nam với những giá trị của chủ nghĩa xã hội và cách mạng.
Ở miền Nam, một số trí thức tập trung xây dựng cả một hệ thống lý thuyết “Việt tâm” (Việt Nam là trung tâm của tất cả) đồ sộ. Coi tất cả những giá trị văn hóa, văn minh tốt đẹp có thể có được là của người Việt Nam. Dĩ nhiên, tiêu biểu nhất cho xu hướng này là Kim Định (1).
Và rồi khi chiến tranh kết thúc, chủ nghĩa dân tộc trở thành nền tảng ý thức hệ chủ đạo của xã hội. Xu hướng ngợi ca “phẩm chất người Việt Nam”, “đặc trưng văn hóa Việt Nam”, và “bản chất người Việt Nam” vẫn là xu thế chủ đạo. Người ta tiếp tục xu hướng “Việt Nam là trung tâm của tất cả” từ Kinh Dịch, trống đồng, thuyết âm – dương, nông nghiệp lúa nước, nữ quyền, chữ Hi Lạp, linga và yoni, chữ vuông, cho đến cả chữ Hán cũng được cho là có nguồn gốc Việt Nam (2). Người ta thậm chí còn đưa những thuyết đó vào sách giáo khoa và dạy ở trường Đại học.
Chưa bao giờ trong lịch sử, cộng đồng có thể hỉ hả sung sướng về….chính bản thân mình như vậy. Nhưng sung sướng hỉ hả chỉ để mà sung sướng hỉ hả với nhau. Còn cả thế giới xung quanh như thế nào, nói gì về mình thì chả mấy ai thèm đếm xỉa. Điều này đã tạo thành một xu hướng mà mà tôi gọi một cách dân dã là “thủ dâm văn hóa”.
Hệ quả của thói tật tinh thần này là ảo tưởng Việt Nam là tinh hoa của thế giới. Nói về người Việt Nam cứ như là dân tộc duy nhất trên thế giới có được những sáng tạo văn hóa, kĩ thuật siêu việt, cùng những phẩm chất tính cách đặc thù, chả giống ai trên thế giới.
Cho mãi đến tận bây giờ, hệ quả của những chuyện này vẫn tiếp diễn. Xã hội hào hứng theo những cái “thuần Việt Nam”, “do người Việt Nam làm ra” cho dù nó hết sức ngớ ngẩn, thô sơ và ấu trĩ không chịu nổi đối với giới chuyên môn sâu. Người ta điên cuồng sung sướng khi “Việt Nam chúng mình” chế tạo ra được từ tàu ngầm không ai dám ngồi, biết cải tiến máy bay, xe tăng cho Campuchia, chế tạo máy bay trực thăng bay cao 2 mét, và làm ra động cơ chạy bằng nước lã không ứng dụng được cho việc gì (3). Ai có can đảm lên tiếng nghi ngờ những “thành tựu” của người Việt Nam thì bị ném đá không thương tiếc.
Hệ quả thứ hai là sự phổ biến của cụm từ “gốc Việt” trên báo chí. Nếu có ai đó thành công trên thế giới vô tình có dính chút “người Việt Nam” thì cũng thành một dịp để báo chí và mọi người cùng tự hào và hỉ hả cứ như rằng cái “gốc Việt”, “dòng máu Việt” đó là một nguyên nhân để khiến họ thành công. Dù cái người “gốc Việt” ấy còn chẳng biết nửa chữ tiếng Việt, hoặc cũng chả bảo giờ tự nhận mình là người Việt Nam (4).
Dĩ nhiên, sau tất cả những cơn say, nếu bình tĩnh mà hỏi lại cặn kẽ, không ai có thể trả lời cuối cùng “dân tộc Việt Nam” là cái dân tộc nào trong số 54 dân tộc. Và vì không ai trả lời được “dân tộc Việt Nam” là gì nên cũng không ai trả lời được “văn hóa Việt Nam” hay thế nào là “bản chất người Việt Nam” là gì.
….ĐẾN KHỔ DÂM VĂN HÓA
Tự hào quá độ rồi cũng ngơ ngác nhận ra mình chả là gì so với một thế giới rộng lớn xung quanh.
Trong thời đại bùng nổ thông tin toàn cầu, 40 năm sau khi chiến tranh Việt Nam kết thúc, sự tự tin về “bản chất ưu việt” của dòng giống Việt phần nào cũng đã bớt đi. Công dân Việt Nam ngơ ngác nhận ra họ không thể làm nên một sự phát triển thần kỳ như những nước “đồng văn đồng chủng” (Nhật Bản, Hàn Quốc, Trung Quốc, Singapore, và Đài Loan) đã làm.
Thêm nữa, dưới ảnh hưởng của khủng hoảng kinh tế toàn cầu 2008 cùng hệ quả kéo dài của nó, niềm tự hào tăng trưởng kinh tế dựa trên những con số GDP ảo và kì vọng “hóa rồng” ngày càng trở nên xa vời. Cảm giác “bị bỏ lại”, “bị lạc hậu” bàng bạc trong tâm lý của cả xã hội.
Nhiều người tìm kiếm nguyên nhân “lạc hậu” của người Việt Nam. Điều đó không sai. Phan Bội Châu, Phan Chu Trinh cùng trí thức Đông Du, Đông Kinh nghĩa thục đã từng làm điều đó.
Nhưng khác với tiền nhân ở chỗ: thay vì tập trung phân tích nguyên nhân trực tiếp như cơ chế lập/tư pháp bất cập, yếu kém trong quản lý nguồn lực xã hội, hay những nguyên nhân liên quan chính sách kinh tế, người ta có xu hướng lí giải nguyên nhân “thất bại”, “lạc hậu” do những đặc điểm xấu trong “truyền thống văn hóa của người Việt”.
“Truyền thống văn hóa” thành con dê tế thần trong một thế cuộc rệu rã. Đổ lỗi cho “những đặc điểm văn hóa của chính mình” thì khác gì đấm ngực sám hối mà từ chối nhìn thẳng những nguyên nhân lù lù trước mắt.
Với niềm tin đó, những “người Việt Nam” đã và đang làm một cuộc đại phẫu về chính họ. Họ tuyên chiến với những biểu hiện không phù hợp mà họ cho rằng phản ánh những thói tật “truyền thống”, khiến Việt Nam đang trở thành một nước “tụt hậu”.
Từ đó sản sinh ra một trào lưu mới trên truyền thông viết về người Việt Nam xấu xí với cách viết và nhìn nhận về “ác tật truyền thống” không có gì mới hơn so với cách viết về “truyền thống tốt đẹp” của người Việt Nam thời trước.
Xu hướng này tôi gọi là xu thế “khổ dâm văn hóa”. Họ tìm kiếm sự thanh thản tinh thần cực khoái bằng cách hạ cấp, xỉ vả chính mình một cách cảm tính nhưng không thực sự đối mặt một cách lý tính với những vấn đề của xã hội, cộng đồng.
Dư luận nhiều năm qua sa vào những tranh luận và phản biện không hồi kết về những vấn đề như: “bản chất người Việt Nam”, “đặc điểm con người Việt Nam”, rồi “sự suy đồi của đạo đức truyền thống Việt Nam”,… Từ những trường hợp cụ thể, giới truyền thông và độc giả khái quát thành những thói hư tật xấu chung mà họ cho là một dạng “truyền thống” của người Việt như tham lam, tâm lý bầy đàn, khôn vặt, vô cảm, xả rác bừa bãi, không thích xếp hàng, hèn nhát trước quyền lực, bất lịch sự nơi công cộng, thích hối lộ và sẵn sàng nhận hối lộ,…
Người ta còn làm một series chương trình trên kênh VTC với tên “Đa chiều” để mời những trí thức hàng đầu của đất nước đến bàn luận về những vấn đề xoay quanh văn hóa của người Việt, trong đó có nhiều bàn luận mang tính “phản tỉnh” về những góc tối trong truyền thống văn hóa của người Việt Nam (Đa chiều: “Thói xấu của người Việt, Bàn hay không bàn”, phát sóng lúc 20h45 ngày 18/08/2013 trên VTC1 & VTCHD1).
Trong một cơn khổ dâm văn hóa cao độ, người ta có xu hướng dằn vặt bản thân để cảm thấy tốt hơn về chính họ. Họ bịa ra luôn cái gọi là “10 tố chất cơ bản của người Việt” để cảm nhận cái khoái cảm thống khổ của việc tra tấn ảo ảnh về bản thân (5).
Tự tra tấn mình còn không đủ, người khổ dâm luôn cần một kẻ để thống trị và tra tấn mình. Họ tạo ra luôn những câu chuyện về ông giám đốc người Nhật (6), chàng thợ máy người Hàn (7) và vô số những câu chuyện tương tự khác.
Truyền thông xã hội đã góp phần hình thành hình ảnh người nước ngoài văn minh, bên cạnh những người Việt Nam được coi là kém văn minh hơn. Xu hướng lãng mạn hóa “những tố chất dân tộc” của người Hàn Quốc, người phương Tây và đặc biệt là người Nhật Bản, biểu tượng của sự phát triển và văn minh theo con đường Á Đông là một xu thế dễ nhận thấy gần đây.
Đôi khi tôi có cảm giác rằng bất kì tay cha căng chú kiết nào nếu đến từ một nước “văn minh” thì đều có quyền dạy bảo cho người Việt Nam cách thức làm người.
Và hành trình vài chục năm đi tìm chính mình liên tục rơi từ thủ dâm sang khổ dâm văn hoá. Người ta đặt câu hỏi và trả lời câu hỏi đều bằng cảm tính mơ hồ. Xã hội chúng ta cần lắm những tiếng nói lý tính và thẳng thắn về những vấn đề của chính chúng ta.
Đến bao giờ chúng ta mới xa rời những khái niệm mơ hồ như “văn hóa Việt Nam”, “bản sắc Việt Nam”, “giá trị Việt Nam” để đặt những câu hỏi thiết thực, thẳng thắn hơn về nguyên nhân và những vấn đề của xã hội chúng ta đang sống.
Đừng ngợi ca hay đổ lỗi cho những đặc tính nghìn năm tưởng tượng. Dũng cảm hỏi và đối mặt trả lời những câu hỏi bức thiết của xã hội chúng ta để trả lời một cách lý tính, thẳng thắn, có như vậy cuộc sống của chúng ta, xã hội chúng ta mới “văn minh” hay khá lên được.
Ít nhất để biết rằng đầu óc chúng ta không đến nỗi quá “dâm”.
————-
(1) Toàn bộ sách của Kim Định đã được đưa lên Thư viện Nhân học. Đây là quan điểm của chúng tôi về Kim Định: https://www.facebook.com/anhnp86/posts/815622051909421
(2) Những học giả như: Kim Định, Trần Ngọc Thêm và những cây viết như Hà Văn Thùy, Mai Bá Ấn, Đỗ Quang Vinh, Nguyễn Thanh Đức, Nguyễn Vũ Tuấn Anh cùng môn đệ, Võ Văn Quang,…. và tầm khoảng vài chục người nữa đều chung tiếng nói khẳng định: Thuyết Âm Dương là của người Việt Nam, hoặc chí ít, người phương Nam (và vì thế nó vẫn là của ….người Việt).
http://giaitri.vnexpress.net/…/sach-khang-dinh-nguoi-viet-s…
(3) Xem các bài viết
http://congan.com.vn/…/nhung-nha-sang-tao-lam-rang-danh-ngu…
http://www.nguoi-viet.com/…/tmdd-14-jan-mot-nguoi-goc-viet…/
(4) Xem các bài viết:
http://giau.co/tien-sy-stanford-nguoi-viet-sang-tao-robot-…/
http://www.usis.us/…/tien-si-goc-viet-lot-vao-danh-sach-100…
http://tuoitre.vn/…/pho-thu-tuong-duc-toi-tung-…/447479.html
http://www.sbtn.tv/tien-si-uc-goc-viet-gianh-hoc-bong-nha-…/
http://www.sbtn.tv/nu-tien-si-goc-viet-doat-giai-thuong-ca…/
(5) http://vietnamnet.vn/…/ai-len-danh-sach-10-to-chat-co-ban-c…
(6) http://m.vietnamnet.vn/…/doc-chieu-sep-nhat-tri-nguoi-viet-…
(7) http://www.thesaigontimes.vn/…/Nguoi-Han-co-thong-minh-hon-…
———————
Thư viện Nhân học là một thư viện phi lợi nhuận, chúng tôi chủ trương TẬP HỢP TOÀN BỘ những tư liệu NGHIÊN CỨU hoặc PHỤC VỤ CHO NGHIÊN CỨU về VIỆT NAM ở nước ngoài bằng các thứ tiếng ANH – TRUNG – VIỆT – NHẬT – HÀN – PHÁP về một nơi để tiện cho những nhà nghiên cứu Việt Nam trong và ngoài nước có cơ sở để tra cứu tư liệu phục vụ cho nghiên cứu của mình. ĐÂY SẼ LÀ THƯ VIỆN PHỤC VỤ NGHIÊN CỨU VIỆT NAM có quy mô LỚN NHẤT và HOÀN TOÀN KHÔNG CÓ BẤT KÌ HẠN CHẾ NÀO TRONG VIỆC SỬ DỤNG DỮ LIỆU.
Chi phí vận hành lưu trữ dữ liệu cực kỳ lớn, cộng với việc trả lương cho các bạn tình nguyện viên thu thập và chỉnh lý tư liệu liên tục trong một thời gian dài khiến chúng tôi bắt buộc phải thu phí tham dự là 500 ngàn đồng 1 năm
Thư viện hiện có 170 ngàn đầu tư liệu đã qua chỉnh lý và hơn 10 triệu đầu sách đang trong quá trình chỉnh lý.
Để được hướng dẫn đăng ký, xin gửi tin nhắn.
Giới thiệu về Dự án của chúng tôi: https://goo.gl/FKRIci


113 Opinions

  • Phan Trung Sơn said:

    Thái Cao

    Reply
  • Trần Út said:

    Bài viết hay nhưng xin đóng góp mong được tiếp thu là cuộc chiến tranh tại Việt Nam tên của nó là Kháng chiến chống Mỹ cứu nước của nhân dân Việt Nam, người Việt Nam thường gọi là “Kháng chiến chống Mỹ” bạn nhé.

    Reply
    • Nguyen Phuc Anh said:

      Vâng, nên để trung lập em gọi bằng tên phổ biến của nó Chiến tranh Việt Nam (1955-1975)

      Reply
  • Hoàng Phúc said:

    Có hẳn một trang FB tên Hùng Việt Sử quán chuyên về thuyết “Việt Tâm” luôn chứ

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Tục gì đâu mà tục 😀 Từ Hán Việt hết sức sang chảnh 🙂

    Reply
  • Nguyễn Tuyết said:

    thật ra thì ý bài viết này cũng đúng, nhưng ngôn từ sử dụng thì không thể thích nổi, tại sao lại cố gắng giật tít và dùng những từ ngữ như “khổ dâm văn hóa” với “thủ dâm văn hóa” , cố gắng triết lý hóa mấy từ ngữ “tục tĩu”.
    Mấy vấn đề này thì mình nghĩ là nhiều người cũng nghĩ đến và nói đến, nhưng nói theo kiểu cường điệu, dùng những từ ngữ giật gân kiểu này thì lần đầu thấy. Cứ như kiều dùng cảnh nóng để câu khách cho phim à.

    Reply
  • Trần Út said:

    cái này là tên gọi phản ánh bản chất của cuộc chiến.

    Reply
  • Hoàng Phúc said:

    :3 không có Tam Quốc nhé chỉ Tam Tộc chiến
    :3 Khổng Tử là người Lào nhé :3

    Reply
  • Bui Thi Bich Lien said:

    Hỏi ngớ ngẩn một tẹo: sao lại dùng “dâm” để phân tích “văn hoá” nhỉ? Một phương pháp luận (methodology) hay kỹ thuật (technique) của ngành nhân học chăng? Thử tìm mấy khoá học hàn lâm về các chủ đề này thấy cách tiếp cận có vẻ khác

    https://programsandcourses.anu.edu.au/major/GEND-MAJ

    Reply
    • Nguyen Phuc Anh said:

      à, khi dịch sang tiếng Anh các từ em dùng “thủ dâm”, “khổ dâm văn hóa” chắc chắn nó không phải là phạm vi của sexuality nữa rồi chị ạ 😀 Em cũng chịu chả biết dịch nó sang tiếng Anh thế nào luôn 😀

      Reply
  • Bui Thi Bich Lien said:

    Chị không quan tâm lắm đến việc dịch thuật ngữ. Nhưng chị tò mò về cách tiếp cận, phương pháp, và kỹ thuật phân tích vấn đề thôi.

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    nó là một bài viết rất casual chị ạ. Em nếu viết nghiên cứu thế này thì chết 😀 Mục tiêu của bài viết là để push một góc nhìn lý tính hơn trong thảo luận về văn hóa, xã hội Việt Nam.

    Reply
  • Bui Thi Bich Lien said:

    Dường như em giả định rằng sự “casual” có thể thúc đẩy những thứ hoặc là đã tồn tại rất lâu, hoặc là phát triển hỗn loạn như một hệ quả lịch sử?

    Reply
  • Nguyễn Hồng Hà said:

    còn cái vụ kiểu chê tàu ngầm các kiểu thì thiển cận vl. vấn đề là ai phát minh ra cái đó. tôi thấy toàn nông dân người ko được qua trường lớp đào tạo gì phát minh ra. vậy làm sao có thể bê các 1 đống giáo sư chuyên môn vào để nhận xét sản phẩm người ta. éo có những sản phẩm như thế từ trong dân thì đã ko có thế giới hiện dâị như bây giờ. nó chỉ là đưa từ ý tưởng ra thiết kế
    nhưng nó là nền móng cho sự sáng tạo. chúng ta phải đi từ cái nhỏ rồi đến cái lớn. nếu bây giờ những sản phẩm ấy giới chuyên môn chỉ thẳng mặt là chỉ là đồ vất đi không có giá trị sử dụng. Thì đến bao giờ việt nam mới có môi trường startup phát triển , để cho tính sáng tạo của giới trẻ được phát huy . Người sáng chế chỉ đưa ra ý tưởng , và thiết kế nó theo mức đơn giản nhất , còn để hoàn thiện nó và sử dụng các bộ não của trăm người . Việc mọi người động viên , ủng hộ những phát minh đó hoàn toàn không sai

    Reply
    • Nguyen Phuc Anh said:

      Đúng vậy anh. Phát minh chả có gì sai, nhưng cách thức truyền thông tiếp cận nó là có vấn đề 😀

      Reply
  • Hoang Phuong said:

    mình nghĩ từ này có thể dịch là inferiority complex or superiority complex. Hai khái niệm này hình như phù hợp trong tình huống hiện tại.

    Reply
  • Mai Mai said:

    Trời ơi…cực đã =))
    Cơ mà dạo này lướt fb tới đâu cũng thấy cụm từ “thủ dâm” từ văn hoá, tôn giáo đến con người chắc là đang thành trào lưu “thủ dâm”
    Bởi ái kỷ người ta sợ khi kết nối với người khác thì bị chê bai, hạ thấp cái tôi của mình nên đành đóng cửa tự “thủ dâm” chăng…
    Cơ mà càng đọc càng thấy tác giả có kiến thức uyên bác về lĩnh vực “dâm”
    Hehe just kidding =))

    Reply
  • Anh Trần said:

    cái cách báo chí rùm beng nó lên , thậm chí cho rằng đó là khởi đầu cho một hạm đội tàu ngầm mini tấn công nhanh bảo vệ chủ quyền lãnh hải , nó thật đáng buồn cười. Hải quân hiện đại là nơi hội tụ những công nghệ kỹ thuật đỉnh cao, ko có chỗ cho những sản phẩm như vậy. Còn nói về mặt đam mê sáng tạo, rất đáng tuyên dương.

    Reply
  • Hoang Phuong said:

    Hai thuật ngữ này dành cho mức độ cá nhân. Không biết là ngành Social Psychology có khái niệm để mô tả hành vi tập thể này không?

    Reply
  • Mai Mai said:

    Không, anh cứ tag em nhé! Em là Phật tử với tư tưởng lạ lùng haha! Anh không thấy em vẫn phát ngôn ầm ầm đấy sao (em chỉ không hành động thôi)
    Em cực thích cái stt này đấy chứ, chỉ có thể diễn tả bằng hai từ cực đã thôi ạ! hehe

    Reply
  • Nguyễn Vĩnh said:

    Vậy làm thế nào cho đúng? Quá trình nhìn lại bản thân mình chẳng phải là khởi nguồn của việc nhận thức đúng thực tế sao?

    Reply
    • Nguyễn Vũ Nhật Anh said:

      Em nghĩ nhìn nhận lại bản thân mình thì quả không có gì sai anh ạ. Nhưng mà nhìn nhận theo lối “căn tính người Việt” thì dù tự sướng là tự thân tốt hay khổ dâm là tự thân xấu từ bao đời nay thì có vẻ không chính xác lẫn không công bằng lắm. Có những nguyên lý hay yếu tố nào tác động nhào nặn nên con người ngày nay mới là câu hỏi nên đặt ra lúc này. Đôi dòng chia sẻ theo những gì em hiểu ý tác giả như vậy, có gì mong anh chỉ giáo thêm.

      Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Bui Thi Bich Lien Có nhiều mảng mà truyền thông xã hội làm thuyết phục hơn cả ngàn trang nghiên cứu uyên thâm chị ạ. Những gì em viết, dân nghiên cứu đã nói được gần 120 năm, mà lúc nào cũng “như mới” ở Việt Nam. Đơn giản là học thuật đã đóng băng trong tháp ngà, không chịu lăn vào những chỗ bụi bặm nhất của cuộc sống để cất lên tiếng nói của mình. Em là kiểu engaged anthropologist 😀

    Reply
  • Cao Trang Dương Tử said:

    Cực Khoái + Cực Sướng + Lên Đỉnh = Cực Đã

    Reply
  • Nguyễn Hồng Hà said:

    truyền thông vốn dí chỉ quan tâm đến lượt view , nên giờ khá là nó khó , đó là vấn đề chung của tất cả các nước rồi

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Hoang Phuong Cảm ơn chị đã gợi ý. Em thấy cả hai xu hướng em miêu tả đều có thể là inferiority complex hoặc superiority complex 😀 hí hí. Em ko biết dịch ra sao thật chị ạ.

    Reply
  • Hoang Phuong said:

    bạn ơi, mình là nam 😀

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Cao Trang Dương Tử bậy chàng :”>

    Reply
  • Minh Thi said:

    Nguyen Phuc Anh: mọi người có vẻ nhạy cảm với chữ “dâm” quá. 😛 Thực ra “dâm” thì cũng có gì xấu đâu nhỉ. :))))) Đây cũng là đặc tính của người Việt Nam đấy, cứ thấy nói đến tình dục là e ngại như thể có gì xấu xa vậy (đùa tí :)))

    Reply
  • Mai Mai said:

    Cơ mà anh có đồng ý với em là những vấn đề có chữ “dâm” thì người ta lại nói nhiều hơn thu hút nhiều hơn không =))
    Người ta bài trừ nó lên án nó nhưng thực tế người ta bị thu hút bởi nó buồn cười anh nhỉ ;))

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Mai Mai Anh là anh ko chống lại chữ đấy nhé. Sexuality là điều cực kỳ bình thường và bình dị của con người 😀

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Minh Thi Mà em dùng từ như trong từ điển Hán Việt nhé. Dâm nghĩa là “quá độ, quá đà, không chừng mực”

    Reply
  • Mai Mai said:

    Em cũng không chống lại, em chỉ buồn cười vì nhiều người chống lại nhưng sau lưng cực thích haha. Nhưng em chống “phô dâm” =))

    Reply
  • Mai Mai said:

    Anh Cao Trang Dương Tử =)) hình như cả ba trạng thái này “thủ dâm” vẫn đạt anh tìm trạng thái nào mà hoà hợp rồi cực đã đó anh! Đất nước cần hoà hợp không cần “thủ dâm” nữa hehe

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Bui Thi Bich Lien Cụ vẫn “gân” thật. Nhiều năm rồi….. 😀

    Reply
  • Cao Trang Dương Tử said:

    Hợp Xướng đó Mai Mai

    Reply
  • Nguyễn Hồng Hưng said:

    Nguyen Phuc Anh – Dù bạn chưa biết tiếng anh sẽ viết thế nào cho những từ đó, nhưng tôi thấy bạn chính xác ngữ nghĩa tiếng Việt của hai cụm từ đó. Tôi tin chắc sẽ có từ tương đương ở tiếng Anh và Pháp , Đức.

    Reply
  • Bui Thi Bich Lien said:

    Isn’t an engaged anthropologist also a learned anthropologist ? By the way, just saw this speech and thought it’s well-written. Of course, it’s not casual, and it also presents a personal perspective. But it seems to deliver integrity. I take the liberty to share here since it also mentions văn hoá

    http://www.quyphanchautrinh.org/…/giao-su-cao-huy-thuan…

    Reply
  • Bui Thi Bich Lien said:

    Re. comments about Cao Huy Thuan: Resilience might be (one of) the core(s) of VNese identity

    Reply
  • Hạ Vũ Anh said:

    Bài viết nói rất hay. Dạo này xu hướng truyền thông Việt Nam mắc căn bệnh “Khổ dâm”. Tính bắt chước chiêu của Phan Châu Trinh “Tỉnh quốc hồn ca” là chửi người Việt nhiều, chửi tính cách nhiều , chửi chửi nhiều là nghĩ người Việt sẽ phát triển. Người chửi là máu S, người bị chửi là máu M, càng chửi càng khoái, càng bị chửi nhiều càng thấy sướng. Căn bệnh khổ dâm mức độ cao hơn là thần tượng hóa, thần thánh hóa cái gọi là tính cách Nhật, tính cách Hàn. Trong khi Nhật và Hàn đang hủy hoại đời sống xã hội của chính quốc gia họ từ việc tự tử, áp lực công việc ra sao. Với những cái học đòi rất hài như bỏ Tết, bỏ ngủ trưa, làm nhiều vào , nghỉ ít lại, thì Việt Nam mới giàu được

    Bao nhiêu năm nay, nhiều hoc giả lúc nào cũng gọi là đi tìm bản sắc dân tộc. Nhưng trong tâm thức quần chúng khi nhắc đến bản sắc chỉ vẫn là tộc Kinh, còn 53 dân tộc kia như bị gạt ra ngoài lê truyền thông và văn bản. Ảo tưởng qua sử học như Quang Trung còn sống thì Quảng Tây, Quảng Đông là của Việt Nam, hay là nhà Nguyễn không sụp đổ, giữ quân chủ lập hiến là Việt Nam giàu mạnh như Thái Lan. Căn bệnh biểu hiện quá khác nhau,

    Trần Ngọc Thêm mỗi lần lên tivi, một phong cách rất là Vũ Khiêu. Nói ra điều gì thì cuối cùng cũng quay lại mấy cái từ như là “tư duy làng xã”, “tư duy tiểu nông”. Căn bệnh do truyền thông tiếp diễn. Khi cố gắng trong báo chí vẽ ra một SàI Gòn đáng sống, còn Hà Nội là nơi “khó sống”, người Hà Nội “chặt chém”..v..v…. Làm cho miền Nam có cách nhìn lệch lạc với người miền Bắc. Nhìn người miền Bắc với tâm thế như vây kín bởi lũy tre. Cuối cùng tạo ra ảo tưởng Sài Gòn, ảo tưởng miền Nam.

    Reply
  • Bui Thi Bich Lien said:

    Tình dục: dễ đùa khó nói. Similarly, văn hoá might be easy to write casually than seriously (nghiêm túc)?

    http://m.laodong.com.vn/…/sach-moi-tinh-duc-chuyen-de…

    Reply
  • Nguyễn Hồng Hưng said:

    Phat minh hay nhại lại các phát minh cũng đều không sai cho nhu cầu ứng dụng của xã hội, đúng là cách tiếp cận của truyền thông có thể làm bẩn, làm thui chột mọi khát vọng lao động tốt đẹp hồn nhiên từ nhân dân.

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Bui Thi Bich Lien Hì. Thế nên em mới bảo cụ bao nhiêu năm rồi vẫn vậy 😀

    Reply
  • Tom Dinh said:

    Nice one!

    Reply
  • Nguyễn Hồng Hưng said:

    ” Tôi có một ham muốn tột cùng. …” cũng có thể viết ” Tôi có một dâm ý tột cùng….” được không ? Không, vì dễ hướng sang tính dục.

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    dâm ý là đủ rồi anh ạ =)) vì dâm đã là qúa đà quá nhiều rồi. Dâm ý tột cùng là thừa chữ =)) tiếng Việt nó hơi loằng ngoằng và kém trừu tượng hóa 😀

    Reply
  • Vu Thi Thanh Binh said:

    Tuan Ngo

    Reply
  • Vinh Tran said:

    1. Tôi là người Saigon. Chị dạy Sử Dia, Mẹ rất thích môn sử, nên nhà có nhieu sách sử địa. Tủ sách gia đình không hề có sách của linh mục Kim Định nhưng có cuốn “Nguồn Gốc Mã Lai của Dân Tộc VN” của ông Bình Nguyên Lộc (mẹ tôi dấu được sau trận đốt sách 4/1975 mang qua California, bìa đã vàng).

    2. Califonia khoảng chừng 10 năm trước có nhóm An Việt rộ lên ngưỡng mộ Kim Định. Nhưng cũng không cố ý lôi cuốn độc giả hay làm thành phong trào … “khổ dâm” gì cả.

    3. Vài năm trước, nghe người bạn nói là người Việt trong nước ngưỡng mộ KĐ và thi nhau in sách của ông. Không rõ do chính sách hay tự phát?

    4. Dù sao, không thể vì một mình KĐ, mà cho là miền Nam “khổ dâm văn hoá”.
    Không, Miền Nam tự do, ai muốn viết/đọc gì tùy ý. Ít tác giả nào ảnh hưởng trên toàn thể độc gỉa. Độc giả cũng không hề bị bắt buộc tung hô vạn tuế ai cả. Khoa trưởng đại học + tác giả sách giáo khoa hoàn toàn độc lập với chính quyền. Ông bà GS Tăng Xuân An viết sách sử/địa cho học sinh trung học chúng tôi không nghe lệnh ai cả. Một điều rất lạ cho các bạn ngành sử địa XHCN, phải không?

    Viết note này để rộng đường dư luận. Nếu muốn viết về văn hóa/văn học miền Nam, phải nghiên cứu kỹ lưỡng rồi hẵng viết.

    5. Còn miền Bắc có “khổ dâm VH” hay không, thì hoàn toàn không rõ. Các bạn trong nước biết rõ họn chúng tôi ở ngoài. Dẫu sao từ “khổ dâm VH” không thích hợp cho một hiện tượng văn học, nghe giống thời “Cải Cách Ruộng Đất” lắm. Không nên, không nên.

    Reply
  • Hank Tran said:

    Em cũng nghĩ chị Vinh Tran đã hiểu nhầm khi đọc văn bản hoặc viết lời bình, vì tác giả đâu có kết luận thuyết “tâm Việt” với KĐ là hiệu ứng “khổ dâm VH” của miền Nam đâu

    Reply
  • Vinh Tran said:

    Hank Tran và Nguyen Phuc Anh: nếu có tới 2 người nghĩ thế thì chắc tôi sai rồi … Đọc lại thử nhe…”Ở miền Nam, một số trí thức tập trung xây dựng cả một hệ thống lý thuyết “Việt tâm” (Việt Nam là trung tâm của tất cả) đồ sộ. Coi tất cả những giá trị văn hóa, văn minh tốt đẹp có thể có được là của người Việt Nam. Dĩ nhiên, tiêu biểu nhất cho xu hướng này là Kim Định (1).”

    Reply
    • Hank Tran said:

      Khi trích dẫn đoạn văn này thì có thể thấy chị đã hiểu nhầm ý tác giả rồi. Cấu trúc của cả phần về tinh thần dân tộc cực đoan, mà tác giả ví von là “thủ dâm văn hóa” bao gồm ví dụ về nỗ lực xây dựng cái gọi là tinh thần dân tộc ở cả 2 miền Bắc và miền Nam, và đoạn văn trên chỉ là dẫn chứng/phát triển ý về nỗ lực ở miền Nam, sau khi đã phát triển ý về miền Bắc rồi. Khuya rồi, không diễn giải học thuật nữa, nên tắt máy đi ngủ cho đầu óc minh mẫn 🙂

      Reply
  • Bùi Kim Đĩnh said:

    Nếu chị nhớ ko nhầm thì nguyễn khắc viện dịch infe. compl. = mặc cảm tự ti; sup. compl. = mặc cảm tự tôn.

    Reply
  • Hạ Vũ Anh said:

    Không chỉ Kim Định đâu, miền Nam thời đó nhiều người kiểu đó lắm. Như Phạm Công Thiện chằng hạn.

    Reply
  • Nhã Hoàng said:

    Vấn đề ko phải ít hay nhiều, ai cụ thể, mà điều nhấn mạnh là miền nam KHÔNG có một chủ lưu như thế.

    Reply
  • Trương Trí Vĩnh said:

    Có lẽ đơn giản là ở đây không nên dùng một từ khá tục tĩu và cay nghiệt như vậy để bình luận về một xu hướng hay hiện tượng. Ăn sâu nói cay là bệnh của trí thức , nhất là trí thức miền Bắc. Trẻ mình cũng bị cái bệnh này. Nhưng có lẽ đến lúc chúng ta học cách ăn nói trân trọng, bớt cay nghiệt đi. Chân lý và tư tưởng sẽ được tiếp thu nhẹ nhàng hơn nếu chúng ta nói bằng những lời nhẹ nhàng.

    Reply
  • Truong Thanh Binh said:

    Xin có đôi lời chia sẻ với bạn về những gì bạn viết. Có thể tôi k đọc hết các tác giả mà bạn dẫn chứng nhưng bài của bạn tôi đã đọc vài lần để thấy rất ít thông tin, phân tích hời hợt nhưng lại đề cập đến quá nhiều vấn đề là 1 ng có kiến thức thực sự cần thận trọng khi đưa ra nhận xét như vậy. Có vài thực tế bạn nêu nhưng cố tình khai thác mặt trái tiêu cực để phục vụ cho luận điểm của mình. Không phải cứ đánh đồng tư tưởng từ sách mà đánh giá cách xã hội sống và vận hành. Và k cứ đọc sách là hiểu và áp dụng tuỳ tiện đc. Tôi càng k đồng tình với tựa đề đậm chất PR của bạn. Từ ngữ và thơ văn là 1 nét văn hoá đặc sắc của Việt Nam, dùng tuỳ tiện như vậy thì làm sao bạn có thể đem văn hoá ra mà bàn. Tôi thật sự thất vọng vì kiến thức và cái tâm của những con ng trẻ mà tôi cho là vấn nạn k kém phần nguy hiểm của xã hội. Hãy học cho tường, hiểu cho tường, và biết kính trọng tiền nhân rồi hãy phán xét. Để bàn về văn hoá thì vô vàn, nếu k có văn hoá thì con ngta sống k có liên kết với cộng đồng xung quanh, với thế hệ đi trc và thế hệ mai sau. Mong bạn tam tư.

    Reply
    • Nguyen Phuc Anh said:

      em thực sự rất thận trọng khi đưa ra những nhận xét này 😀 có gì chưa rõ xin chị cũng nói thêm. Việc đối lập sách vở – thực tế trong phản bác của chị là không cần thiết, bởi em đang nói về những bàn bạc trên sách vở báo chí về cái gọi là “bản chất người Việt” với cả “bản sắc văn hóa Việt Nam”. Bài post facebook này của em chỉ là một tổng kết hết sức ngắn gọn (với một chút cường điệu hóa cảm xúc) về những gì em viết ròng rã nhiều năm nay thôi ạ. 😀 Có gì chưa rõ, luận điểm nào chưa tường tỏ xin chị cứ nói thêm.

      Reply
  • Truong Thanh Binh said:

    Thật ra báo chí rất ít sử dụng “bản chất người Việt”, cụm từ này thật ra nghe nhiều trên bàn cafe và nhậu khi ta than phiền về những bất mãn mà ng khác gây ra cho mình. Đó là mặt tiêu cực. Sách vở thì thường dùng với nghĩa tích cực và k phải là k đúng mà là lỗi thời, và cũng có vài nơi rõ ràng là dùng bao đồng k xác thực vì muốn nhấn mạnh cho luận điểm của mình. Đối với sách cũ, thường trước 1960s. Khi nói về ng Việt dùng từ bản chất, vì ng Việt đa số là nông dân – văn hoá làng xã mạnh nên có rất nhiều điểm chung mà cái chung nhất là thật thà đơn giản. Làng xã xưa thường là có cùng tổ tiên nên ng ta đối xử nhau như ng nhà nên từ này cũng hay diễn tả cái tình và cái cáchh đối đãi tốt đẹp của ng Việt xưa. Sơ sơ về cụm từ “bản chất ng Việt” mà tôi biết là vậy. Từ “bản sắc văn hoá Việt” thì cần bàn nhiều hơn vì nó là từ mới đc sử dụng nhiều về sau này. Khi nào có thời gian tôi sẽ chia sẻ với bạn sau 🙂

    Reply
  • Bùi Kiến Quốc said:

    Phục tác giả kiên trì trả lời các bình luận 😉

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Vâng, thế em chờ chia sẻ của anh ạ.

    Reply
  • Truong Thanh Binh said:

    Thật ra đề cao những đức tính tốt của ng Việt là để khuyến khích cộng đồng chứ k chỉ là ảo tưởng. Thêm nữa tôi cho là việc ng Việt Nam dùng hàng Việt Nam là điều nên và cần làm để vực dậy nền kinh tế, nhất là của các doanh nghiệp vừa và nhỏ + nghề truyền thống. Vì sao ta chọn mua 1 thứ đồ, vì nhiều lý do mà có thể dùng tháp Maslow để giải thích mục đích. Giả sử tôi thật sự cần mua 1 món hàng thì tôi chọn mua cái VN sx có tâm (dĩ nhiên k thiếu) hơn là mua hàng nc ngoài thế thôi. Hàng truyền thống thực ra bây giờ lại đc chuộng vì sạch và tốt voi môi trường nhưng ng làm nghề sống lao đao, làm mấy tiếng 1 cái rổ rá mà bán có dăm ba nghìn. Về các phát minh chậm chạp của ng Việt thì k có tài trợ mà hễ ai nghiên cứu cái gì ra mà được tuyên dương thì lại bị so sánh với nc ngoài. Tôi k phủ nhận những điều bạn nói là k thực nhưng nó k là toàn cảnh cho xã hội và nó lại thêm vào lối suy nghĩ vốn đã đầy tiêu cực của chúng ta. Vẫn có ngững mặt tốt ta nên khuyến khích và nhìn nhận để từ những cái quê mùa lạc hậu, ta thấy nó hợp thời và hữu ích vì ta nhìn theo hướng tích cực. Tôi nghĩ tôi sẽ viết riêng về bản sắc dân tộc nếu bạn muốn nhưng sợ spam post của bạn thôi 🙂

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Em thấy Khổng tử nói xịn: hữu giáo vô loại, quân tử hối nhân bất quyện. Em mắc bệnh kinh niên thích trình bày của một anh giáo vườn. ^_^

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Em cũng nghĩ không nên nói nhiều về bản sắc dân tộc khi bản thân chúng ta còn chả biết dân tộc Việt Nam là cái dân tộc nào. Bàn nhiều cũng chỉ toàn chuyện cho vui ~_~ 50, 60 năm học thuật ở Việt Nam lặp đi lặp lại mấy câu chuyện này, thú thực em đọc nhiều quá đến phát ớn ~_~

    Reply
  • Bùi Kim Đĩnh said:

    ‘giáo vườn’ chả nhiều anh thích trình bày lắm đâu, hồi đi học chị bị các anh ý đuổi ra khỏi lớp không biết bao nhiêu lần rồi vì tội phát ngôn không đúng lập trường :v

    Reply
  • Bùi Kiến Quốc said:

    Tác giả “tâm huyết”, chứ không thì chẳng hơi đâu 😉

    Reply
  • Truong Thanh Binh said:

    Ok, tôi k phải là ng rành về Hán Việt để đào sâu từ bản sắc. Bản sắc nôm na có thể là cái phong phú và khác biệt thì bản sắc văn hoá Việt là các phong phú và khác biệt của văn hoá Việt. Thật ra văn hoá là một khái niệm dịch chuyển vì nó thay đổi theo thời gian và tác động cả bên ngoài lẫn bên trong cộng đồng mà ta nói đến. Văn hoá là tất cả những gì liên quan đến cách thức ta sống. Nói nôm na nếu phong cách là từ dùng để chỉ cái đặc trưng của cá nhân thì văn hoá chỉ đặc trưng của nhóm, lớn dần hơn và chung hơn là của cộng đồng của ng Việt. Văn hoá Việt bao gồm văn hoá của các dân tộc khác nhau cùng sống trong 1 thể chế chính trị và vị trí địa lý, văn hoá các dân tộc có khác biệt nhưng do có sự giao thoa nên có những điểm chung như ngôn ngữ, cách sinh hoạt đời thường, các bài nhạc yêu thích … Văn hoá ng Kinh do k được giữ gìn và do quá trình lịch sử các triều đại mẫu thuẫn nhau nên thay đổi biến dạng nhiều. Nhất là khi ng Pháp mang khái niệm văn minh đến VN, đã góp phần làm thay đổi lớn đến các giá trị tinh thần của ng Việt, thêm vào cả tôn giáo và tư tưởng. Trc đó văn hoá Việt giao thoa nhiều với TQ và Chămpa, Chân Lạp nên bản thân cũng khá phong phú. Văn hoá ng dân tộc hiện nay cũng mai một nhiều do tác động của ng Kinh và lối tư duy kim tiền. Tuy nhiên đời sống vẫn giữ đc nhiều nét ông cha để lại nên một số như Hmong, Dao, Thai, Ede… vẫn giữ những bản sắc của mình. Nếu nhìn lại xa xưa giữa ta với họ có nhiều điểm tương đồng hơn bây giờ. Trang phục ng Hmong truyền thống là áo giao lĩnh và cách canh tác lúa nc cũng 1 mùa 1 năm như ta ngày xưa. Đó là sự phong phú và riêng rẽ mà khi nói bảo tồn bản sắc văn hoá Việt, ta nên bảo tồn tất cả. Tôi đồng ý có sự lạm dụng thái quá khi nhiều ng đao to búa lớn dùng từ tuỳ tiện mà k hiểu đc ý nghĩa. Tuy nhiên, để hoà hợp mà k hoà tan, ta cần biết đâu là cái hay của truyền thống để giữ gìn và phát huy, đây là điều mọi ng ai cũng thấy Tất cả các nc có lịch sử lâu đời đều làm vậy, k riêng gì châu Á mà cả các châu khác đều vậy. Vì có khác biệt mới khẳng định đc sự tồn tại và giá trị của chúng ta. Nc VN nhỏ bé, vị trí địa lý đẹp, ai cũng muốn nhảy vào xâu xé – bây giờ vẫn vậy. Tại sao ta có thể gọi mình lf ng VN, tại sao ta có cái biên giới để nói đây là phần đất của chúng tôi, đó là do những con ng đã sát lại với nhau chứ k phân biệt dân tộc nào để giữ gìn qua nhiều thế hệ – họ là những ng viết lịch sử và viết bản sắc văn hoá Việt. Nếu bạn có câu hỏi nào tôi sắn sàng chia sẻ. Cám ơn bạn đã tìm hiểu và có tâm với xã hội, hãy biến khởi đầu này thành thành quả to tát và tích cực hơn. Cáo lỗi vì nhiều lời 🙂

    Reply
  • Hà Anh said:

    Dạ vậy xin anh giải thích giúp người Kinh là người nào, có nguồn gốc thế nào, xuất hiện ở đâu và từ bao giờ và làm thế nào trở thành yếu tố tác động đến “văn hoá dân tộc”. Cũng xin anh đưa ra nguồn tham khảo đáng tin cậy để củng cố cho luận điểm này của anh?

    Reply
  • Linh Lilin said:

    Chào anh, nhờ tìm thấy các bài viết của anh nên em đọc được rất nhiều những bài viết có giá trị. Chỉ là bữa giờ em đọc thì thấy khá nhiều bài đi ngược với những gì em đã đang và sẽ phải học (ko mang nghĩa tiêu cực gì cả nha) nên e chỉ tò mòvà muốn hỏi là khi viết và công khai những bài viết có tính chất độc đáo như thế này thì anh có gặp khó khăn gì đến từ xã hội, những người cấp cao trong xã hội hay từ chính phủ /chính quyền,… gì không ạ? Câu phụ: anh có biết sách hay viết bài cho báo nào ko ạ? ( nếu có thì anh có thể liệt kê sơ sơ đc ko )

    Reply
    • Nguyen Phuc Anh said:

      Anh viết nghiên cứu, mà toàn loại đọc mệt đầu thôi, khác với trên facebook. Đây là CV của anh http://scholar.harvard.edu/nguyenphucanh/cv Về những gì anh viết, bản thân anh thấy nó trung tính, công bằng, và thẳng thắn. Anh là cán bộ nhà nước, gắn bó với cuộc sống ở Việt Nam, thì cứ thành tâm mà nói lên tiếng nói mình thấy phải, anh tin mọi người sẽ hiểu. Những việc anh làm, anh thấy cần thiết để hỗ trợ cho nghiên cứu, giáo dục của Việt Nam, thay đổi được cách nhiều người đọc, học và nghĩ. Anh sẽ vẫn phải tiếp tục công việc này.

      Reply
  • Cao Trang Dương Tử said:

    Nguyen Phuc Anh Hữu giáo vô loại có phải là “Có nhà giáo không biết thuộc loại gì” Không? :v

    Reply
  • Nhã Hoàng said:

    Nói cay nhiều khi cũng cần để chúng ta tỉnh ra, nếu nói đúng. Vấn đề là một số người cứ gán ghép Kim Định là tiêu biểu , chủ lưu cho tư tưởng học thuật ở VNCH, cái đó chị Vinh Tran phản đối, mà tôi cũng phản đối , vì VNCH TỰ DO HỌC THUẬT, KO CÓ CHỦ LƯU GÌ CẢ.

    Reply
  • Trần Út said:

    Cám ơn anh Truong Thanh BinhTruong rất nhiều.

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Ko ai nói là chủ lưu cả anh chị ạ. Em viết rõ: MỘT SỐ.

    Reply
  • Nhã Hoàng said:

    Đã đưa quan điểm lên thì phải trả lời được chứ.

    Reply
  • Ngoc Thuy Nguyen said:

    Bởi vi trong suy nghĩ của đa số người Việt hiện nay đã vô hình chung có một định kiến trong đầu “dâm” là liên quan đến sinh lý hay Sex , trong khi đó ý nghĩa ban đầu của nó đâu có xấu xa như vậy phải không Nguyen Phuc Anh

    Reply
  • AD Okiyama said:

    Vấn đề miền Nam vs miền Bắc thì…nói sao nhỉ? Từ nhỏ ko thix vấn đề vùng miền, nhưng ra Hanoi rồi mới thấy…chả phải tự nhiên ng ta nói Hanoi như vậy! Sự thật nó vậy, đi Hanoi 1 lần chả bao giờ có ý định quay lại.
    Nói về văn hóa làm việc, sự thật ng Việt quá kém trong tác phong làm việc chuyên nghiệp. Nhưng cả xã hội đều đc giáo dục từ nhỏ cách làm việc như vậy, đến bao nhiêu năm vẫn nghèo vẫn hoàn nghèo thì việc thần tượng các quốc gia vốn khởi điểm cũng tơi tả nhưng đã hóa Rồng như Nhật, Hàn là điều dễ hiểu.
    Nếu muốn chê, thì nên tiên trách kỉ, hậu trách nhân. Giáo dục thối nát, mê tín lên ngôi, văn hóa ảo tưởng hưởng lạc, thì 1000 năm tăm tối là đương nhiên.
    Sự thật khó chấp nhận, chả phải khổ dâm!

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Trời, Nhật Hàn nó đc khá cũng chả phải vì con người nó thần kỳ như bác nghĩ đâu bác ạ. Giáo dục Việt Nam ko thối nát chút nào, thậm chí còn ưu việt bác ạ. Em thấy có nhiều điều em cần phải viết thêm nữa

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    “Dâm” là quá đà quá đáng ^_^ em chỉ dùng từ Hán việt thôi ^_^

    Reply
  • VanAnh Nguyen said:

    Trương Trí Vĩnh em nghĩ trào lưu ăn nói thâm thúy cay nghiệt rộ lên hiện nay ở tầng lớp tri thức – vốn dĩ hiền lành từ khi mới sinh cho đến khi trưởng thành khoảng 30 năm , đó là do họ nhận thấy mình đã bị áp bức bóc lột khoảng vài chục năm từ những con người vốn dĩ đã nghèo nàn tri thức mà lại còn có sở thích ăn nói sâu cay mỗi ngày .
    Gậy ông đập lưng ông .
    Vài chục năm phải nghe những lời nói sâu cay mỗi ngày , dù không muốn nhưng những lời lẽ đó đã in sâu vào trong não , bây giờ đã đến lúc để giới trí thức & hiền lành đáp trả thôi ạ !

    Reply
  • Loan Mai said:

    Điều nhấn mạnh là cả Việt Nam KHÔNG có một chủ lưu liền lạc dân tộc Kinh hay gốc Giao Chỉ gì cả. Toàn là những thứ các ông bà già cả phét lác bịa ra thôi.

    Reply
  • Tho Do Duy said:

    Nguyen Phuc Anh Given name: PHUC ANH how do your colleagues call you? 😉

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Just “Anh” =))

    Reply
  • Đức Duy said:

    Nguyễn Huy Tử Quân

    Reply
  • Long Ta said:

    Nguồn gốc phương Nam về chủng tộc, ngôn ngữ và lúa nước của Đông Á do các nhà khoa học thế giới khởi xướng dựa trên thành tựu Nhân học phân tử và thuyết một trung tâm hình thành loài người, một số nhà khoa học VN chỉ theo sau thôi mà !

    Reply
  • Nguyen Anh Duong said:

    Em xin phép đc chia sẻ ạ! Em cảm ơn!

    Reply
  • Long Ta said:

    Tôi thấy các bài viết có liên quan đều giới thiệu các kết quả và giả thuyết như bài dưới đây mà: http://vanhoanghean.com.vn/…/mot-gia-thuyet-ve-nguon…

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Khổ nhất là trước khi tìm kiếm dấu vết di truyền, họ đã có luôn định hình thế nào được coi là bộ gene “Việt” hay “phương Nam” rồi. ~_~ kiểu can thiệp thô thiển của sinh học và di truyền học vào nghiên cứu xã hội đã bị giới nghiên cứu xã hội Mỹ lên án từ thập kỉ 70 chú ạ.

    Reply
  • Long Ta said:

    Nhưng vì sao người ta lại lội ngược dòng văn minh Trung Nguyên ? Phải chăng chỉ là ý chí chính trị ?

    Reply
  • Mạnh Trí Dương said:

    “Hữu giáo vô loại ” y của Khổng Tử là tích cực: những người có học ( hữu giáo) tức kẻ sĩ là ngoại hạng ( vô loại)

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Hữu giáo vô loại theo em hiểu hữu là trợ từ, không có nghĩa, giáo là hướng dẫn, chỉ bảo; vô loại = ko phân biệt sang hèn, cao thấp. (Chú giải này theo Luận ngữ tập chú của Chu Hy)

    Reply
  • Mạnh Trí Dương said:

    Tiền hậu bất nhất ? Trên bạn viết ” theo em hiểu” , dưới bạn viết “…theo …Chu Hy”. Vậy rốt cuộc theo ai ? hi hi

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Mạnh Trí Dương Có gì bất nhất đâu anh. Đọc dịch cổ văn thì việc “hiểu” luôn là “hiểu” theo một “chú sớ” của một nhà chú giải nào đó. Làm gì có ai nhìn mặt chữ, không đọc qua chú giải nào mà có thể dịch được kinh điển Nho gia đâu anh.

    Reply
  • Mạnh Trí Dương said:

    Vâng có nghĩa là theo Chu Hy. Vậy Chu Hy chú giải thế nào, bạn thử trích ra được không ? À mà câu của Khổng Tử là ở chương nào, câu mấy ý nhỉ, tớ đang tìm mà chưa ra ?

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Mạnh Trí Dương Vâng. Cái này là sách vỡ lòng của dân Hán Nôm bọn em mà. Sách Luận ngữ, Chương Vệ Linh Công (15). Tử viết: Hữu giáo vô loại. Chu Hy tập chú viết: đại ý “loại” là khu biệt ra thành nhiều loại, có quý tiện sang hèn. Em học đến từ năm 2005, đến nay 12 năm rồi nhớ mang máng là thế, không tiện mở lại Tứ thư tập chú ra tra, anh search bằng cổ văn Hán ngữ là ra đấy anh.

    Reply
  • Mạnh Trí Dương said:

    A đúng rồi mình cũng tìm ra trong Vệ Linh Công. Nhưng giải thích như bạn thì chưa rõ nghĩa lắm. Vì Khổng Tử chỉ nói độc có 4 chữ ” Hữu Giáo Vô Loại” thì rất xúc tích. Có lẽ diễn nôm ra thì là “Giáo dục không phân biệt”. Tán thêm ra là ” Ta ( Khổng Tử) có thể dạy ai cũng được, không phân biệt sang hèn, giàu nghèo “…? Nếu hiểu giáo là hành động dạy học, còn chủ ngữ ẩn là chính Không Tử. Nhưng cũng có người hiểu Giáo là danh từ chỉ lớp người có giáo dục, tức kẻ sĩ ? (Phàm đã là kẻ sĩ thì không phân biệt ) Hiểu như vậy có lẽ sáng sủa và hợp ngữ pháp hơn và chữ vô loại có nghĩa tích cực. Vì dân ta có câu “xướng ca vô loài” có lẽ là nhái theo Khổng Tử, nhưng lại mang nghĩa tiêu cực ?

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Tách một câu ra thì hiểu nhiều nghĩa lắm anh. Trong mạch văn của Vệ Linh Công, thiên này người ta đang nói về “học tại quan phủ”. Vào thời Khổng tử, việc dạy và học chỉ diễn ra ở các phủ quan. Những kẻ sở hữu kiến thức là con em gia đình quý tộc. Khổng tử không đồng tình với việc này, ông nói rằng “việc giảng dạy học hành không nên phân biệt sang hèn, giàu nghèo”. Đấy là những gì em còn nhớ về thiên Vệ Linh Công của sách Luận ngữ. Và vì đặt trong ngữ cảnh của cả thiên, em chọn theo cách hiểu như vậy anh ạ.

    Reply
  • Mạnh Trí Dương said:

    Ừ nếu hiểu như vậy rất hay. Giáo o đây là một danh từ chỉ chung sự giáo dục, học tập. Như vậy có thể dịch thoát nghĩa sáng sủa là
    ” việc giáo dục thì không phân biệt”

    Reply
  • Truong Thanh Binh said:

    Người Kinh là người sử dụng tiếng Việt là ngôn ngữ mẹ đẻ, đó là điều chắn chắn và rõ ràng nhất. Thật ra cách gọi dân tộc Kinh là cách ta nhìn nhận mình là 1 dân tộc là tên 1 cộng đồng mà ta thuộc về. Văn hoá ng Kinh đc xem gần như hợp nhất với văn hoá phổ biến của người Việt bởi vì dân số đông và mức độ đóng góp vào văn hoá chung nhiều hơn các dân tộc khác. Mức độ đóng góp tôi nói ở đây một phần lớn là về kỹ thuật, nghệ thuật, tư tưởng sống và đời sống tinh thần tín ngưỡng – là những yếu tố làm nên 1 nền văn hoá mạnh và phong phú. Những nhà cầm quyền qua các thời đại đều có thể nói là người Kinh và đây là điều tiên quyết làm nên vai trò của dân tộc Kinh trong lịch sử và văn hoá người Việt. Bàn về người Kinh thì tên gọi này chúng ta chỉ mới sử dụng gần đây, xưa gọi chung ng nước Việt là ng An Nam. Khi bạn nói về nguồn gốc xa xưa hơn nữa để lý giải thì theo tôi châu Á chúng ta có cùng nguồn gốc là những ng thượng cổ du canh du cư. Điều làm ta khác đi là sự định cư và hình thành các phong tục tập quán mà theo năm tháng mạnh mẽ dần lên, phân biệt ta rõ rệt với những khu vực lân cận. Trong đó vai trò của nhà nước và thể chế chính trị, chính sách phát triến xã hội văn hoá đóng vai trò cực kì quan trọng – nơi những cá nhân kiệt xuất sẽ xuất hiện và gây ảnh hưởng, tạo nên sắc thái riêng của con ng và vùng đất họ sống. Chúng ta đang sống trong 1 thời kì mà kiến thức là điều k còn xa xỉ, bạn có thể google để tìm tất cả các câu hỏi cho mình. Tất cả những gì tôi chia sẻ là kiến thức nhặt nhạnh kết hợp phân tích riêng bản thân. Nếu bạn muốn biết thêm về lịch sử văn hoá con người Việt Nam thì bạn có thể đọc Đại Việt sử ký toàn thư, Kỹ thuật người An Nam và Việt Nam Văn hoá sử cương. Cuốn Ngàn Năm Áo Mũ cũng là 1 công trình nghiên cứu khá công phu gần đây. Còn lại là nên đi nhiều hơn, gặp gỡ và trò chuyện với những ng Việt khác để hiểu thêm về dân tộc và cái văn hoá hiện diện trong mỗi con ng. Hy vọng bạn sẽ hài lòng với câu trả lời này 🙂

    Reply
  • Mỗ Tám Nguyễn said:

    Đúng. Nhận định của Nguyen Phuc Anh về Kim Định với miền Nam là sai ! Chỉ là một phân tử nhỏ không đáng kể ở miền Nam.

    Sau 1975, được các nhà “nghiên cứu” miền Bắc say mê và được chính quyền ủng hộ. Như Trần Ngọc Thêm, Hà Văn Thùy…

    Reply
  • Nguyen Phuc Anh said:

    Mỗ Tám Nguyễn Em chỉ viết là “một số” thôi anh. Em cũng biết Kim Định là một xu hướng nhỏ, bị phản đối dữ dội ở miền Nam ngay từ khi ông ấy bắt đầu xuất bản

    Reply
  • Mỗ Tám Nguyễn said:

    Có đọc được chữ đó của bạn. Nhưng vì bạn đặt trong bối cảnh (lời văn) chưa phù hợp lắm.

    Reply
  • Mỗ Tám Nguyễn said:

    Miền B, bạn ghi chung chung. Miền N, bạn nêu “một số”. Do vậy, dễ bị nhìn nhận là bạn xem miền N tiêu biểu là KD.

    Reply

Share opinions

*

*


You may use these HTML tags and attributes to empatize your opinion:
<a href="" title=""> <abbr title=""> <acronym title=""> <b> <blockquote cite=""> <cite> <code> <del datetime=""> <em> <i> <q cite=""> <s> <strike> <strong>